Nhà bị cháy khi chuông báo động bị hư
Khu công nghiệp Có rất nhiều vụ việc rất nguy trọng tại các tòa nhà cao tầng và các trung tâm thương mại, khu dân cư có nguy cơ cháy nổ cao.
Các cơ quan chức năng đang sớm điều tra vụ việc

Theo thông tin của nhiều nhân chứng có mặt trong tòa nhà hôm xảy ra vụ cháy khẳng định không nhận được tín hiệu thiết bị báo cháy từ hệ thống chuông báo cháy. Một số người khác nói rằng chỉ nhận được tin báo cháy qua điện thoại của người thân và bạn bè từ các tầng trong tòa nhà. Lực lượng PCCC tại chỗ cũng chưa làm tốt việc hướng dẫn thoát nạn và chữa cháy.

“Thông tin nhiều người tại Trung tâm thương mại Sài Gòn nói không nghe chuông báo động, chúng tôi ghi nhận và sẽ tiến hành phúc tra lại toàn bộ qui trình về phương án PCCC tại tòa nhà này”, thượng tá Lê Tấn Bửu - phó giám đốc Sở Cảnh sát PCCC - nói như vậy. Ông Bửu cũng nói rằng sắp tới sẽ mở đợt kiểm tra PCCC tại các tòa nhà cao tầng và các trung tâm thương mại, khu dân cư, khu công nghiệp có nguy cơ cháy nổ cao. Ngoài ra, Sở Cảnh sát PCCC TP cũng tổ chức diễn tập chữa cháy, cứu hộ, cứu nạn với qui mô lớn tại một số tòa nhà cao tầng.

 

Các hệ thống báo cháy không hề có tác dụng
Tại sở Cảnh sát PCCC TP HCM cho biết nguyên nhân, thiệt hại của vụ cháy tại tòa nhà Trung tâm Thương mại Sài Gòn (37 Tôn Đức Thắng, Q.1, cao 33 tầng) vào chiều tối 27/3 vẫn đang được các cơ quan chức năng điều tra, làm rõ.
Nhà cháy khi hệ thống báo cháy ko hoạt động
Và bây giờ thiệt hại của vụ cháy tại tòa nhà Trung tâm Thương mại Sài Gòn (37 Tôn Đức Thắng, Q.1, cao 33 tầng) vào chiều tối 27/3 vẫn đang được các cơ quan chức năng điều tra, làm rõ.Ngày 28/3, Sở Cảnh sát PCCC TP HCM cho biết nguyên nhân
Không hoạt động, hệ thống báo cháy vô dụng

Lực lượng PCCC tại chỗ cũng chưa làm tốt việc hướng dẫn thoát nạn và chữa cháy. Được biết , nhiều nhân chứng có mặt trong tòa nhà hôm xảy ra vụ cháy khẳng định không nhận được tín hiệu báo cháy từ đèn báo cháy của  hệ thống báo cháy của chuông báo động. Một số người khác nói rằng chỉ nhận được tin báo cháy qua điện thoại của người thân và bạn bè từ các tầng trong tòa nhà.
 

“Thông tin nhiều người tại Trung tâm thương mại Sài Gòn nói không nghe chuông báo động, chúng tôi ghi nhận và sẽ tiến hành phúc tra lại toàn bộ qui trình về phương án PCCC tại tòa nhà này”, thượng tá Lê Tấn Bửu - phó giám đốc Sở Cảnh sát PCCC - nói như vậy.

Ông Bửu cũng nói rằng sắp tới sẽ mở đợt kiểm tra PCCC tại các tòa nhà cao tầng và các trung tâm thương mại, khu dân cư, khu công nghiệp có nguy cơ cháy nổ cao. Ngoài ra, Sở Cảnh sát PCCC TP cũng tổ chức diễn tập chữa cháy, cứu hộ, cứu nạn với qui mô lớn tại một số tòa nhà cao tầng.

 

Các cơ quan chức năng đang sớm điều tra vụ việc
Luôn luôn kiểm tra các thiết bị báo cháy tự động...
Lần đầu thử nghiệm thành công thiết bị báo cháy tự động trên tàu
Viện khoa học và công nghệ hàng hải VN thuộc Đại học hàng hải đã nghiên cứu và chế tạo thành công hệ thống báo cháy tự động. Với chức năng chính là tự động giám sát và báo cháy, hệ thống này đã được ngành chức năng kiểm định và cho phép lắp đặt trong hoạt động của ngành tàu biển VN.
Mở buồng CO2 hoặc là tác nhân dập lửa

Theo quy định của Cục đăng kiểm trên các con tàu không được phép thiếu những hệ thống báo cháy, đặc biệt khi mức độ tự động hoá ngày càng cao, số lượng thuyền viên ít đi mà cấu trúc tàu lại phức tạp thì hệ thống báo cháy tự động càng trở nên quan trọng, nhất là đối với những tàu như tàu khách, tàu hàng không, tàu dầu, tàu chở hàng dễ cháy, tàu làm việc trong vùng có dầu hoặc chất dễ cháy...
Mặt khác, sự thành công của việc chế tạo hệ thống giám sát và báo cháy tự động ở trong nước đã góp phần giúp ngành tàu thủy Việt Nam giảm được khoảng 60% so với chi phí mua một hệ thống tương tự từ nước ngoài.
Hệ thống tự động báo cháy trên cơ sở công nghệ khả trình PLC mà Viện KH-CN hàng hải chế tạo cho phép tự động báo cho người đi ca và thuyền viên các khu vực hoặc nơi đang xảy ra hỏa hoạn. Theo mức độ nào đó mà hệ thống này sẽ trợ giúp con người trong việc chữa cháy như: làm tắt quạt thông gió, đóng cửa ngăn chặn sự lan tràn cháy, mở buồng CO2 hoặc là tác nhân dập lửa ,đèn báo cháy
TS Phạm Ngọc Tiệp cho biết, hệ thống báo cháy này còn có thể tương thích với hầu hết các loại cảm biến khói, cháy trên thị trường. Hơn nữa, hệ thống còn có thể kết nối với máy tính để thực hiện giám sát, thu thập dữ liệu và điều quan trọng là hệ thống còn có các chuẩn giao tiếp mở vì thế rất linh hoạt trong giao tiếp dữ liệu.
Do sử dụng thiết bị khả trình của hãng Siemens đạt các tiêu chuẩn chất lượng châu Âu và thế giới nên ngoài những chức năng cơ bản về giám sát tự động và báo cháy, hệ thống còn cho phép sử dụng khi có yêu cầu như khả năng nối mạng Internet, Ethenet có chuẩn cho thiết bị hàng hải như NMEA 0183 hoặc IEEE 61162, đồng thời còn có thể trao đổi dữ liệu với các trạm bờ, chủ tàu thông qua dịch vụ Inmarsat.Với công nghệ mạng truyền thông tiên tiến được ứng dụng trong chế tạo hệ thống báo cháy tự động là Profibus, DP, PA để trao đổi thông tin đã làm giảm đáng kể số lượng cáp điện truyền tín hiệu từ buồng lái xuống buồng điều khiển, buồng máy và buồng lái. Do vậy, giải pháp mới mà các nhà khoa học Viện KH-CN hàng hải nghiên cứu là chỉ dùng một cặp đôi xoắn đồng thời kết hợp với khả năng dự phòng cho phép hệ thống này hoạt động hết sức an toàn và hiệu quả.

Một thiết bị rất thông minh
Trước mắt sẽ chế tạo hệ thống giám sát và báo động ở quy mô nhỏ, sau đó tuỳ thuộc vào yêu cầu của khách hàng sẽ chế tạo hệ thống ở mức nguồn mở.
Lần đầu thử nghiệm thành công thiết bị báo cháy tự động trên tàu
Viện khoa học và công nghệ hàng hải VN thuộc Đại học hàng hải đã nghiên cứu và chế tạo thành công hệ thống báo cháy tự động. Với chức năng chính là tự động giám sát và báo cháy, hệ thống này đã được ngành chức năng kiểm định và cho phép lắp đặt trong hoạt động của ngành tàu biển VN.
Chỉ phải bỏ ra 40% so với mua hệ thống của nước ngoài

Với công nghệ mạng truyền thông tiên tiến được ứng dụng trong chế tạo hệ thống báo cháy tự động là Profibus, DP, PA để trao đổi thông tin đã làm giảm đáng kể số lượng cáp điện truyền tín hiệu từ buồng lái xuống buồng điều khiển, buồng máy và buồng lái. Do vậy, giải pháp mới mà các nhà khoa học Viện KH-CN hàng hải nghiên cứu là chỉ dùng một cặp đôi xoắn đồng thời kết hợp với khả năng dự phòng cho phép hệ thống này hoạt động hết sức an toàn và hiệu quả.TS Phạm Ngọc Tiệp thuộc trường Đại học hàng hải Việt Nam cho biết: Theo quy định của Cục đăng kiểm trên các con tàu không được phép thiếu những thiết bị báo cháy, đặc biệt khi mức độ tự động hoá ngày càng cao, số lượng thuyền viên ít đi mà cấu trúc tàu lại phức tạp thì hệ thống báo cháy tự động càng trở nên quan trọng, nhất là đối với những tàu như tàu khách, tàu hàng không, tàu dầu, tàu chở hàng dễ cháy, tàu làm việc trong vùng có dầu hoặc chất dễ cháy...
Mặt khác, sự thành công của việc chế tạo hệ thống giám sát và báo cháy tự động ở trong nước đã góp phần giúp ngành tàu thủy Việt Nam giảm được khoảng 60% so với chi phí mua một hệ thống tương tự từ nước ngoài.
Hệ thống tự động báo cháy trên cơ sở công nghệ khả trình PLC mà Viện KH-CN hàng hải chế tạo cho phép tự động báo cho người đi ca và thuyền viên các khu vực hoặc nơi đang xảy ra hỏa hoạn. Theo mức độ nào đó mà hệ thống này sẽ trợ giúp con người trong việc chữa cháy như: làm tắt quạt thông gió, đóng cửa ngăn chặn sự lan tràn cháy, mở buồng CO2 hoặc là tác nhân dập lửa.
Do sử dụng thiết bị khả trình của hãng Siemens đạt các tiêu chuẩn chất lượng châu Âu và thế giới nên ngoài những chức năng cơ bản về giám sát tự động và báo cháy, hệ thống còn cho phép sử dụng khi có yêu cầu như khả năng nối mạng Internet, Ethenet có chuẩn cho thiết bị hàng hải như NMEA 0183 hoặc IEEE 61162, đồng thời còn có thể trao đổi dữ liệu với các trạm bờ, chủ tàu thông qua dịch vụ Inmarsat..Phạm Ngọc Tiệp cho biết, hệ thống báo cháy này còn có thể tương thích với hầu hết các loại cảm biến khói, cháy trên thị trường. Hơn nữa, hệ thống còn có thể kết nối với máy tính để thực hiện giám sát, thu thập dữ liệu và điều quan trọng là hệ thống còn có các chuẩn giao tiếp mở vì thế rất linh hoạt trong giao tiếp dữ liệu.

Với công nghệ mạng truyền thông tiên tiến
Cục đăng kiểm, các kỹ sư thuộc Viện KH-CN hàng hải Việt Nam đang tiếp tục triển khai chế tạo hệ thống theo nhu cầu của thị trường. TS Phạm Ngọc Tiệp cho biết, trước mắt sẽ chế tạo hệ thống giám sát và báo động ở quy mô nhỏ, sau đó tuỳ thuộc vào yêu cầu của khách hàng sẽ chế tạo hệ thống ở mức nguồn mở.
Lính cứu hỏa có khác so với những người thường
Ít ai biết được sự vất vả, hiểm nguy của người lính làm nhiệm vụ đặc biệt này. Không chỉ chứng kiến,tìm cách cứu người sống, bảo toàn thân xác cho người chết và còn rất nhiều nữa họ còn phải vật lộn với sự rát bỏng của lửa,trong điều kiện không khí ngạt thở
Tàn dư của vụ cháy khủng khiếp đã xảy ra

Đến đoạn rẽ vào đường 5, thấy xe cứu hỏa từ hướng Đông Anh rẽ vào, chúng tôi bảo nhau cứ bám theo cái xe này sẽ tới được địa điểm xảy ra cháy. Mưa nặng hạt, quất vào mặt rát rạt. Chúng tôi rạp người bám theo xe cứu hỏa phía trước. Mục đích là phải chạy theo xe cứu hỏa kia, không thì sẽ mất thời gian tìm địa điểm. Chiếc xe máy mỏng manh, lắc qua lắc lại, run lẩy bẩy như răng bà lão. Khổ thân chúng tôi, chỉ vài phút sau, cái xe cứu hỏa đã chạy vút vào bóng mưa, chả thấy tăm dạng đâu nữa. Tiếng còi xe cứ xa dần rồi mất hẳn. Họ chạy nhanh thế, làm sao mà chúng tôi theo kịp cho được.

May, đến cầu Thanh Trì, đoạn rẽ đi Lạng Sơn, chúng tôi hỏi được một người đi đường, họ báo cháy ở khu công nghiệp Phú Thị, cách đấy 2km. Thấy cảnh sát giao thông hối hả làm nhiệm vụ, anh bạn đồng nghiệp thở hắt ra: "Đây rồi", rồi rẽ vào. Bụp, bụp,  kèm theo những tiếng nổ rất lớn là lửa bùng lên cao tới hàng chục mét, sau đó là khói đen ngùn ngụt bốc lên.

"Đầu đinh" bất đắc dĩ

Góc ngã ba, mấy anh cảnh sát chạy đôn chạy đáo, miệng hét đến lạc giọng: "Gọn vào đi, bà con cho xe gọn vào, khẩn trương". "Không để xe ở đây được, không đứng tụ tập ở đây. Đề nghị giải tán". Mưa đã ngớt, mình mẩy mấy anh cảnh sát ướt nhẹp.

Tôi năn nỉ thế nào, mấy anh bảo vệ của công ty bò sữa gì đấy cũng nhất quyết không cho gửi xe máy vào khu vực cơ quan. Họ bảo cháy to thế kia, nhỡ lan sang công ty họ, thì họ phải có phương án chữa cháy, cho gửi xe, lúc đấy làm thế nào? Cực chẳng đã, chúng tôi mang xe sang khu vực trống của một công ty đang xây dựng, gửi mấy anh thợ xây đang đứng "hóng hớt".

Khu vực cháy chỉ có ánh sáng ở cột lửa thỉnh thoảng bùng lên và ánh sáng lập lòe từ thiết bị báo cháy bằng đèn hiệu của xe ô tô làm nhiệm vụ trong đó. Chiếc xe ô tô con mang biển xanh của lãnh đạo cơ quan PCCC cũng vun vút lao vào, trực tiếp chỉ đạo chữa cháy. Đây là Công ty TNHH Xuân An, chuyên sản xuất sơn. Phía trong bao gồm nhiều loại hóa chất, nguyên vật liệu sản xuất sơn, máy móc thiết bị để sản xuất, nhà xưởng lại là mái tôn khung thép đã nhanh chóng đổ sập nên việc chữa cháy vô cùng khó khăn.

Cháy ga Giáp Bát, những chuyện chưa kể

Chúng tôi tìm xuống đội CS PCCC Thanh Trì. Trung tá đội phó Trần Bá Tiến vừa dẫn anh em trở về sau vụ chữa cháy. Tôi hỏi: "Bập bập nói dại, giờ có cháy nữa anh có dẫn anh em đi "chiến" tiếp được không?". Anh trung tá cười: "Cháy là chúng tôi lên đường".

Tôi hỏi Thiếu tá đội trưởng Đỗ Anh Quyến về những vụ cháy các anh đã tham gia giải quyết. Anh Quyến nói cho tôi nghe về vụ cháy ở kho hàng ga Giáp Bát với một giọng chậm và buồn.

Hôm xảy ra cháy ga Giáp Bát là vào thời điểm hết giờ làm việc. Anh em nhiều người đã ra về. Nhận lệnh, tất cả đều quay lại xuất kích cùng các anh em trong tổ trực. Vụ cháy đó đội Thanh Trì phải huy động hơn 50 anh em chiến sỹ của đội, phải nhờ hỗ trợ giúp đỡ của đội CSGT số 4, công an quận Hoàng Mai, công an phường Thịnh Liệt...

Đứng mũi chịu sào, chỉ huy bao giờ cũng phải vào đầu tiên, tìm hiểu xem có hóa chất kị nước không, xem có nguy cơ công trình sụp đổ không. Tất nhiên, chỉ bằng cảm quan, và bằng công tác trinh sát, bằng kinh nghiệm.

20h30’ tối 11/9/2009, Hà Nội mưa trắng trời. Bỗng tiếng còi xe cứu hỏa rú lên. Ai đó chép miệng: "Lại cháy rồi". Vừa lúc điện thoại reo: "Cháy! Gia Lâm. Từ cầu Thanh Trì là nhìn thấy. To lắm". Cúp máy. Phỏng đoán cháy to rồi nên các đội phải chi viện, nên mới có xe cứu hỏa chạy qua khu vực này, chúng tôi cũng vội vã lên đường.

Hình ảnh chiếc ủng còn sót lại sau vụ cháy
Lúc đó, do sức nóng, thịt chín, xác người chết trương sình, phồng lên to tướng. Khi nào xác nổ mới xẹp xuống. Nếu phun trực tiếp nước vào, sợ da thịt họ sẽ rữa ra, bay đi hết. Theo phong tục tập quán Việt Nam, chết không toàn thây gia đình người chết sẽ không yên tâm. Vậy là anh em chọn giải pháp phun từ trên cao như mưa và tiếp cận dần. Không thể phun nước xối xả như những vụ khác. Bọn mình phải cố làm sao cho đỡ tủi thân người chết".
"Khi khiêng xác, mình thấy xác đã rụng rời khuỷu tay, khuỷu chân vô cùng thương tâm" - Thiếu tá Quyến trầm giọng, "còn điều nữa là xác chết cháy này có mùi rất tiêu biểu và đặc biệt, tanh kinh khủng".

Đến 12h đêm mới xong, trở về đơn vị, bất chợt nhìn thấy trên giỏ xe nhiều chiến sĩ, còn lủng lẳng cặp sách của con. Có xe, là mớ rau chưa kịp mang về cho vợ. Lúc này, anh em rất mệt, rất đói. Bụng dạ cồn cào nhưng không ai ăn được. Đến sáng hôm sau, những cậu lính trẻ còn không buồn cười đùa như mọi khi. Nhìn mặt anh em chiến sĩ, mỗi người mỗi tâm trạng. Nhưng đều có một tâm trạng chung là buồn. Rất buồn..."
"Chúng tôi vào, nhìn thấy những xác chết, nhìn tư thế chết khẳng định ngay những người này không phải tìm cách thoát thân về phía cửa mà là chết tức thì. Sau, Viện KHHS BCA giám định có thuốc đạn nổ gây chết ngay. Thuốc phóng này bản thân đã rất nóng. Vừa gây mất oxy, vừa gây bỏng khủng khiếp. Đứng đâu là chết đó ngay lập tức, không thể chạy nổi".
Những nơi nguy hiểm thì phải đi
Lính cứu hỏa không có ai xin vào mà chỉ có xin ra.Trưởng đội phòng cháy chữa cháy Thanh trì (Hà Nội) đưa ra nhận định
Gương mặt của những thợ điện và lính cứu hỏa trong đám cháy

 

Còn xe chữa, báo cháy thì có téc chứa nước. Nhưng téc chứa nước trung bình là 4m3 và như vậy chỉ phun được khoảng hơn  phút là hết nước.

Người dân cứ bảo sao xe này không có nước. Xe không có nước thì chữa cháy cái gì? Họ cứ tưởng xe chữa cháy mà không mang theo nước từ nhà, không có nước dự trữ trong xe.

Nhiều câu nói của người dân khi đứng xem chữa cháy làm lực lượng PCCC rất bức xúc: "Các ông có lệnh xuất xe không?". "Nhà này lại mất mấy chục triệu đây" hay "Bọn này quả này vớ bẫm rồi. "Cháy to thế này thì thu về khối tiền".

Quy định của Nhà nước chữa cháy không thu tiền, nhưng nhiều nhà thấy cháy cứ tự chữa, sợ mất tiền nên khi lực lượng đến đã muộn.

Trong khi đó, trang bị cho lực lượng cứu hỏa thì còn hết sức hạn chế. Chẳng hạn như, mặt nạ chống độc theo quy định là dùng một lần nhưng do thiếu nên lính cứu hỏa Hà Nội chỉ còn cách... tái sử dụng nhiều lần. Không những phải tái sử dụng mà anh em chiến sĩ còn phải dùng chung. 

Vậy là đội này cũng chung nỗi thống khổ về trụ sở thiết bị báo cháy như đội PCCC Thanh Trì. Nhưng còn hơn đội Thanh Trì, mà có khi là hơn tất cả các đội khác, là còn có chỗ... nuôi lợn.

Hơn hai chục con lợn béo chũn, núng na núng nính đi đi lại lại trong chuồng. Anh đội trưởng sung sướng khoe: "Chúng tôi nuôi lợn, xong bán lợn, mua được 5 cái điều hòa cho anh em rồi. Lại làm hầm biogas mỗi tháng tiết kiệm tới một triệu rưỡi tiền mua chất đốt. Rau sạch tự trồng, cá thì chúng tôi tự thả, vừa có thức ăn cải thiện thêm cho chiến sĩ, vừa đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm. Chứ chẳng may ngộ độc thực phẩm toàn đơn vị đúng lúc có cháy thì gay".
Lính cứu hỏa... nuôi lợn

Gặp anh đội phó Nguyễn Tuấn của đội PCCC khu vực Đông Anh, thấy anh cứ loay hoay với... cái mũi. Tôi đánh bạo hỏi thăm thì anh trung tá đội trưởng Nguyễn Trường Sơn nhăn nhó: "Đồng chí này hôm vừa rồi đi chỉ huy chữa cháy bên Gia Lâm, phải đứng ở mũi chiến đấu cuối chiều gió.Bao nhiêu khói độc các loại, cả khói hóa chất hút hết về cuối, mũi thì đã viêm xoang sẵn, mà không bỏ vị trí được. Về ốm mất hai ngày nay rồi. Các chiến sĩ khác thì cứ nôn khan. Khói làm cho mặt mũi các đồng chí ấy đen sì".

Dắt tôi  đi một vòng quanh đơn vị, thấy tôi bảo cứ tưởng Đông Anh nhiều đất thì trụ sở sẽ "hoành tráng" hơn các đơn vị khác đóng gần trung tâm thành phố, anh Sơn chỉ tay lên trần nhà: "Vừa mới rụng cả vữa xuống đầu anh em đây này. Nhà xây từ những năm 70 rồi, chả tránh được".

Rồi anh tâm sự: Lính nghĩa vụ, nhiều cậu là cậu ấm, ở  nhà nuông chiều. Vào đây, phải dạy, lại phải dỗ nữa. Uốn nắn  đủ đường. Cho các cậu ấy tăng gia, đỡ mất thời gian vào những việc vô bổ. Tối đến, chúng tôi tổ chức lớp học, mời thầy về dạy cho chiến sĩ, để có kiến thức sau này đi thi đại học. Giờ thì nhiều gia đình không nhận ra con mình nữa vì chững chạc và ngoan hơn nhiều. 

"Gọi từ  đời nào rồi sao giờ mới tới?"

Người dân không chấp hành các quy định về PCCC: Phạt! Tất nhiên! Ấy thế mà phạt phòng cháy lại khó hơn lên trời. Mời họ đến trụ sở để làm việc họ không đến mà vẫn cứ hoạt động bình thường. Phạt họ, họ không nộp tiền.

Ví như CSGT, có thể giữ giấy tờ xe hay giữ phương tiện. Còn lực lượng PCCC thì không biết giữ cái gì của họ. Biết thế. Nên họ "nhờn", cứ ỳ ra. Lỡ chẳng may mà xảy cháy ở cơ sở này thì lực lượng PCCC lại bị kỷ luật.

 

Có hỏa hoạn, người dân không gọi 114 mà cứ "đè" 113 và 115 ra gọi. Lính cứu hỏa đến nơi thì mắng té tát: Gọi 113 từ đời nào rồi mà bây giờ 113 mới tới.

Trong khi, đường sá chỗ nào cũng tắc cứng. Có khi lại vừa đi lại còn vừa phải dọn dẹp. Một chiến sĩ phải ngồi trên nóc xe, đi găng tay cách điện, cầm sào nâng dây điện lên cho xe chui qua. Qua lọt rồi mới chạy tiếp. 

Đến địa điểm chữa cháy, nhiều trường hợp chưa cắt điện lính cứu hỏa vẫn phải dùng găng tay, ủng cách điện, dùng kỹ thuật phun ngắt để chữa cháy ngay.

Biết là nguy hiểm nhưng vẫn phải làm. Điện cao thế thì dùng kẹp đầu lăng chữa cháy để tiếp đất. Lính cứu hỏa thành thợ điện bất đắc dĩ. Nhưng cũng có những trường hợp thì phải chờ cắt điện. 

Nhiều khi, phải báo bên điều độ trung ương. Người dân thì cứ bảo sao không làm gì còn cứ đứng. Thực ra là anh em cứu hỏa đã sẵn sàng hết. Đợi lệnh cắt điện xong là chữa cháy. Chứ không phải cứ đến thấy cháy là xông vào ngay. Rất nhiều tình huống phải chờ cắt điện.

Điện thoại của lính cứu hỏa thì một ngày nhận hàng trăm cuộc gọi báo cháy giả dù bất chấp luật cấm hành vi này. Nhiều lúc, những cuộc gọi đến chửi bới rất thô tục khiến anh em chiến sĩ giận sôi mà vẫn phải nhịn. Nhiều người thì thú nhận: Thử báo cháy xem xe cứu hỏa chạy đến có nhanh không!

Nhiều lý  do để bị mắng


Khi xảy cháy, người nào cũng muốn phun nước vào nhà mình trước. Thế là  xảy ra tình huống tranh giành lăng phun nước với lính cứu hỏa. Thực ra, phun nước vào đâu trước, vào đâu sau, phun thế nào, lính cứu hỏa đều phải có chiến thuật. Như vậy, việc dập lửa và đảm bảo an toàn cho người và tài sản mới đảm bảo.

Người dân có vô vàn lí do để mắng mỏ, cạnh khóe lính cứu hỏa. Họ cứ quan niệm xe màu đỏ là xe cứu hỏa. Xe cứu hỏa thì phải có nước.

Trong khi đó, xe đỏ có rất nhiều loại. Xe chuyên dùng và xe chữa cháy. Xe chuyên dùng là xe thang, xe trạm bơm, xe thông tin, xe chiếu sáng, xe chở đệm hơi... những xe này không có chỗ nào chứa được nước




Mỗi ngày có hàng trăm ca báo cháy
Lúc này, anh em chỉ còn kịp vơ vội cái quần che thân rồi cứ thế trong tình trạng bán khỏa thân mà phi lên xe. Nhưng lên xe, chỉ ra tới cửa đơn vị, là lại kín hết.

Với những người lính cứu hỏa, đón một mùa xuân mới không bao giờ được ở trong nhà và cùng gia đình.
30 Tết năm nào 100% lính cứu hỏa cũng phải trực. Phải đi bảo vệ ở các điểm bắn pháo hoa. Mỗi xe được chia ít bánh kẹo, cái bánh chưng, anh em đón mùa xuân mới ngoài đường.
Và hình ảnh người lính trẻ tranh thủ ngồi ngủ dăm ba phút ngay tại hiện trường sau một đêm trắng, để rồi sau dăm ba phút hiếm hoi ấy, lại tiếp tục lao vào vòng lửa cứ ám ảnh mãi chúng tôi...
Anh Trần Bá Tiến, đội phó đội PCCC Thanh Trì kể: Nhiều bữa, đang ăn ở đơn vị, có cháy, bỏ chạy đi chữa cháy. Anh em vẫn đùa nhau bảo là "chạy mất dép".

Về tới thì mèo đã "công" hết chả còn gì. Bị mèo ăn mất, vừa tức vừa buồn cười, lại vừa tủi thân. Nhiều lúc, đang "khỏa thân" cũng "chạy mất dép" là chuyện thường. Ấy là khi anh em đang trong nhà tắm, mà phải huy động.
Chuông báo động bị "tịt" khi bị cháy nhà
Nguyên nhân của vụ cháy tại tòa nhà Trung tâm Thương mại Sài Gòn (37 Tôn Đức Thắng, Q.1, cao 33 tầng) vào chiều tối 27/3 vẫn đang được các cơ quan chức năng điều tra, làm rõ
Hệ thống báo cháy hỏng hay là không hoạt động

 Ông Bửu cũng nói rằng sắp tới sẽ mở đợt kiểm tra PCCC tại các tòa nhà cao tầng và các trung tâm thương mại, khu dân cư, khu công nghiệp có nguy cơ cháy nổ cao. Ngoài ra, Sở Cảnh sát PCCC TP cũng tổ chức diễn tập chữa cháy, cứu hộ, cứu nạn với qui mô lớn tại một số tòa nhà cao tầng.

Trong khi đó, nhiều nhân chứng có mặt trong tòa nhà hôm xảy ra vụ cháy khẳng định không nhận được tín hiệu báo cháy từ hệ thống báo cháy chuông báo động. Một số người khác nói rằng chỉ nhận được tin báo cháy qua điện thoại của người thân và bạn bè từ các tầng trong tòa nhà. Lực lượng PCCC tại chỗ cũng chưa làm tốt việc hướng dẫn thoát nạn và chữa cháy.

 

“Thông tin nhiều người tại Trung tâm thương mại Sài Gòn nói không nghe chuông báo động, chúng tôi ghi nhận và sẽ tiến hành phúc tra lại toàn bộ qui trình về phương án PCCC, đèn báo cháy tại tòa nhà này”, thượng tá Lê Tấn Bửu - phó giám đốc Sở Cảnh sát PCCC - nói như vậy.

 

Nguyên nhân đang được tìm hiểu bởi các cơ quan chức năng
Luôn luôn kiểm tra các thiết bị báo cháy tự động
Chuông báo động bị "tịt" khi bị cháy nhà
Nguyên nhân của vụ cháy tại tòa nhà Trung tâm Thương mại Sài Gòn (37 Tôn Đức Thắng, Q.1, cao 33 tầng) vào chiều tối 27/3 vẫn đang được các cơ quan chức năng điều tra, làm rõ
Hệ thống báo cháy hỏng hay là không hoạt động

 Ông Bửu cũng nói rằng sắp tới sẽ mở đợt kiểm tra PCCC tại các tòa nhà cao tầng và các trung tâm thương mại, khu dân cư, khu công nghiệp có nguy cơ cháy nổ cao. Ngoài ra, Sở Cảnh sát PCCC TP cũng tổ chức diễn tập chữa cháy, cứu hộ, cứu nạn với qui mô lớn tại một số tòa nhà cao tầng.

Trong khi đó, nhiều nhân chứng có mặt trong tòa nhà hôm xảy ra vụ cháy khẳng định không nhận được tín hiệu báo cháy từ hệ thống chuông báo động. Một số người khác nói rằng chỉ nhận được tin báo cháy qua điện thoại của người thân và bạn bè từ các tầng trong tòa nhà. Lực lượng PCCC tại chỗ cũng chưa làm tốt việc hướng dẫn thoát nạn và chữa cháy.

 

“Thông tin nhiều người tại Trung tâm thương mại Sài Gòn nói không nghe chuông báo động, chúng tôi ghi nhận và sẽ tiến hành phúc tra lại toàn bộ qui trình về phương án PCCC tại tòa nhà này”, thượng tá Lê Tấn Bửu - phó giám đốc Sở Cảnh sát PCCC - nói như vậy.

 

Nguyên nhân đang được tìm hiểu bởi các cơ quan chức năng
Luôn luôn kiểm tra các thiết bị báo cháy tự động